Website liên kết

Các liên kết khác

Tài nguyên - Thư viện

Thành viên trực tuyến

1 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Hỗ trợ trực tuyến

    • (Đỗ Văn Binh)

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Chào mừng quý vị đến với Thư viện KHOA HỌC XÃ HỘI Đỗ Văn Binh.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Bài viết đạt giải nhì cuộc thi: VIẾT THƯ QUỐC TẾ UPU LẦN THỨ 38

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: Bài viết của Đào Ngọc Thùy Linh (lớp 8D THCS Nguyễn Huy Tưởng, Đông Anh, Hà Nội)
    Người gửi: Đỗ Văn Binh (trang riêng)
    Ngày gửi: 05h:38' 22-09-2009
    Dung lượng: 18.9 KB
    Số lượt tải: 10
    Số lượt thích: 0 người
    Bài viết đạt giải nhì cuộc thi: VIẾT THƯ QUỐC TẾ UPU LẦN THỨ 38
     
                  
     
      Con Đào Ngọc Thùy Linh (lớp 8D THCS Nguyễn Huy Tưởng, Đông Anh, Hà Nội) 2 lần liên tiếp đoạt giải. Năm ngoái bạn giành giải Khuyến khích, năm nay giành giải Nhì. 
                                     Trái Đất, năm 4126, Lịch Gió.
                      Các bạn trên Trái đất thân mến !    
     Mong rằng các bạn không quá ngạc nhiên hay bất ngờ khi nhận bức thư này.    
       Tôi là Gió.
       Tôi là kẻ truyền tin trung thành và tận tuỵ.
    Tôi đi khắp nơi nơi, đi suốt đêm ngày, tôi thấy tất cả và tôi biết hết.     
    Chắc hẳn các bạn đều không biết rằng: Tôi là kẻ làm thuê.     
     Người thuê tôi là cả khoảng trời xanh, là đại dương vô tận, là núi đồi, thảo nguyên, là đồng bằng rộng lớn phù sa màu mỡ… Trời xanh thuê tôi nâng cánh chim bay, đưa tiếng chúng ca vang xa làm vui cuộc sống con người, trả cho tôi không gian bao la để mặc sức tung bay. Đại dương thuê tôi đưa đi niềm vui của những dân chài, và cho tôi vị mặn nồng của biển. Núi đồi, thảo nguyên thuê tôi đưa tiếng ca, lời hát, cho tôi mùi hương cây cỏ và  nụ cười trên những khuôn mặt tần tảo. Đồng bằng rộng lớn thuê tôi đưa hương hoa và đưa đi thông tin về sự phát triển không ngừng, không nghỉ, hứa sẽ cho tôi bầu không khí trong lành để thoải mái vui chơi...     
     Các bạn sẽ thấy ganh tị với tôi đấy, vì chính tôi cũng biết rằng điều kiện lao động của mình thật là tuyệt vời. Nhưng các bạn biết không ? Chúng ta đều đã nhầm to vì thực chất điều đó đã không như tôi mong muốn, ngược lại, nó làm cho tôi vô cùng day dứt, băn khoăn. Tôi chợt nhận ra rằng, khi đang viết bức thư này, dù rất vô tình thôi, tôi là người có lỗi. Các bạn sẽ không nhìn thấy tôi trên bầu trời rộng lớn, nhưng vẫn  nghe thấy tiếng chim ca. Khi đó, tôi đã vô tình đưa cả đám mây bụi khói, từ các nước đang phát triển công nghiệp, tôi đã dưa chúng đi khắp nơi, để rồi tôi phải giật mình và chợt nghĩ : Những người đang phải sống và làm việc dưới bầu không khí này, họ sẽ ra sao ? Tôi đã tới tận đồng bằng, nơi tôi được thuê để đưa thông tin về quá trình phát triển để tìm câu trả lời. Và, các bạn có thể hình dung được không, khi lướt đi trên đất liền,  tôi chỉ thấy lưa thưa vài khoảng trống trong sạch nhỏ nhoi giữa trập trùng tầng khói. Những công nhân lao động ở đó, lâu dài, mắc những căn bệnh mà các bạn thường hay gọi là ung thư và bệnh mãn tính. Họ dần kiệt sức và sớm qua đời vì chúng. Những người lao động vắt sức mình và gục ngã khi chưa hề chạm tới cái gọi là cuộc sống tốt đẹp cho họ và cho cả gia đình họ. Tôi đã đi. Bằng tính tò mò và sự đa mang, tôi đã tới và len lỏi vào từng ngóc ngách trên những khu mỏ lớn. Và , dù các bạn không hề nhận biết, thì tôi vẫn tồn tại ở đó, tôi vẫn tồn tại trong môi trường đầy khí độc, cùng với những thợ mỏ và kĩ sư, tôi ở đó và tôi chứng kiến cả khu lò rung chuyển, ngọn lửa bùng lên cùng tiếng nổ vang trời trong không biết bao nhiêu ngày định mệnh. Bao sinh mạng đã mất đi, bao nước mắt rơi và bao nhiêu tiếng khóc thấm cả bầu trời… Vô tình thôi, tôi lại mang chúng đi, chúng thấm cả trong lòng tôi và tôi cũng khóc, tôi gửi nước mắt mình trong những cơn mưa…     
    Các bạn sẽ thấy tôi khi đứng trên nhứng toà nhà chọc trời mà các bạn, bằng tài năng và sức lực, đã xât dựng nên. Tôi ở đó, ở nơi mà với tầm mắt của mình, tôi có thể bao quát cả thế giới. Và, khi đọc những dòng tôi đang viết, các bạn sẽ hiểu tôi kinh ngạc đến thế nào khi nhìn thấy không phải một, không phải mười, không phải trăm, nghìn mà là hàng trăm triệu đứa trẻ phải lao động trong điều kiện độc hại. Chúng phải kiếm sống khi còn quá nhỏ, không được đi học và hoàn toàn không biết tới tuổi thơ… Tôi biết tất cả và không thể giúp gì…Tôi không phải là các bạn, tôi cứ mãi mang nỗi buồn khôn tả tiếp tục đi, và không hiểu từ bao giờ tôi đã ra tới biển…           
     Khi đang viết bức thư này tôi biết rằng mình là người có lỗi. Nhưng tôi phải viết và tôi không mong nhận từ các bạn sự bao dung, tôi phải viết lên những điều suy nghĩ tự đáy lòng mình. Tôi biết rằng trên đại dương này, tôi
     
    Gửi ý kiến

    ↓ CHÚ Ý: Bài giảng này được nén lại dưới dạng RAR và có thể chứa nhiều file. Hệ thống chỉ hiển thị 1 file trong số đó, đề nghị các thầy cô KIỂM TRA KỸ TRƯỚC KHI NHẬN XÉT  ↓