Website liên kết

Các liên kết khác

Tài nguyên - Thư viện

Thành viên trực tuyến

3 khách và 0 thành viên

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Hỗ trợ trực tuyến

    • (Đỗ Văn Binh)

    Điều tra ý kiến

    Bạn thấy trang này như thế nào?
    Đẹp
    Đơn điệu
    Bình thường
    Ý kiến khác

    Chào mừng quý vị đến với Thư viện KHOA HỌC XÃ HỘI Đỗ Văn Binh.

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.

    Ba ngày đáng nhớ

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn: sưu tầm
    Người gửi: Đỗ Văn Binh (trang riêng)
    Ngày gửi: 15h:14' 04-02-2009
    Dung lượng: 10.0 KB
    Số lượt tải: 14
    Số lượt thích: 0 người
    Ba ngaøy ñaùng nhôù
    Trời ơi! Đó là kỉ niệm dáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi. Một tai hoạ khủng khiếp! Tôi đã lười biếng nên lĩnh trứng ngỗng, đã vậy lại còn cãi mẹ. Mẹ rất phiền lòng và đã khóc.
    Đêm ấy tôi chợt tỉnh giấc thì thấy mình biến thành một chú chó con. Tôi kêu lên: “Mẹ ơi!” thì chỉ thành những tiếng “Gâu! Gâu!” vô nghĩa. Tôi buồn bã bỏ nhà đi, lang thang rầu rĩ. Ngoài những tiếng “gâu gâu”, “ăng ẳng”, tôi không thể nói gì thêm. Mệt quá, tôi lả đi.
    Tôi bừng tỉnh giấc và thấy mình nằm trong một cái ổ rơm xinh xắn. Bên cạnh là một chút sữa đựng trong bát nhựa. Nhìn xung quang, tôi thấy trong căn phòng rộng có cô bé đang ngồi ôn bài. Thấy tôi tỉnh giấc, cô bé mỉm cười chạy lại bế tôi. Cho dù rất được cô bé thương yêu nhưng tôi vẫn nhớ da diết. Ban đêm, khi bóng tối bao trùm cả thành phố, tôi thấy lạnh lẽo cô đơn. Tôi nhớ lại những giây phút mẹ âu yếm ôm tôi trong cái se lạnh của gió thu. Những đêm lạnh giá, mẹ đem chăm ấm cho tôi. Mẹ an ủi tôi những lúc tôi buồn. Tôi thèm ăn những món ăn mẹ nấu, thèm được thấy những nụ cười của mẹ. Đối với tôi, mẹ là tất cả: là người mẹ, là người bạn, là cô giáo…
    … Bình minh lên, những tia nắng tinh nghịch gọi tôi đón chào ngày mới, tôi gặp những chú chó cũng đáng yêu như tôi, cùng vui đùa với chúng. Một chiếc xe máy chạy qua phá tan cái yên tĩnh của góc phố nhỏ. Hoá ra hai tên chuyên bắt chó đem bán. Chúng đi chậm lại rồi bất chợt vung lưới ra. Những con chó kia đã rơi vào bẫy. Chúng kêu la thảm thiết. Chỉ còn mình tôi, tôi cố vùng chạy, chạy mãi, chạy mãi… Tôi dừng lại trước một bức tường. Một người đàn bà đứng đó. Tôi ngẩng lên. Ôi! Mẹ tôi!
    Tôi muốn kêu lên: “Mẹ! Mẹ! Mẹ yêu quý!”. Nhưng chỉ là những tiếng “gâu gâu”. Tôi thấy bố mẹ đang cuống cuồng tìm tôi, những dòng nước mắt nhạt nhoà tuôn trào. Có lẽ bố mẹ đã lo lắng tìm kiếm suốt ba ngày nên khuôn mặt hốc hác xanh xao, đôi mắt thâm quầng. Dòng nước mặt của tôi nhỏ xuống chân mẹ. Mẹ cúi xuống ngạc nhiên ôm tôi vào lòng. Bỗng bên cạnh tôi, một bà tiên hiện ra. Bà nói nhỏ với tôi:
    - Con đã biết hối lỗ rối chứ? Ta biết con yêu quý bố mẹ con rất nhiều. Vởy từ nay đừng làm bố mẹ phiền lòng nữa nhé!
    Tôi lại biến thành một cô bé xinh xắn. Mẹ vui lòng ôm hôn tôi. Những dòng nước mắt của mẹ làm tim tôi đau nhói. Mẹ! Mẹ
     
    Gửi ý kiến