Chào mừng quý vị đến với Thư viện KHOA HỌC XÃ HỘI Đỗ Văn Binh.
Thơ Quốc Thường
Hạnh phúc
( Nhớ ngày củi quế gạo châu)
Nếp nhà tranh, muốn níu buộc cuộc đời,
Ta vẫn yêu sao gia đình mình nhà giáo.
Con chưa đủ tuổi đời đã giành giáo án của cha.
Mới chập chững học đi đã đến trường cùng mẹ.
Dưới đèn: cha mở sách con xem.
Trên đường: mẹ cầm tay con bước.
Cuộc sống nhà mình chưa bao giờ có được,
Gian khổ nhiều, song hạnh phúc bao nhiêu.
Mùa đông 1990.

Đêm ngủ ở nhà bạn
Vợ chồng không ngủ ăn cùng,
Nhưng mà họ vẫn sống chung một nhà.
Thương cho Mèo-Cún nhà ta,
Gia chủ ngăn nhà, đi lại khó khăn,
Quen rồi ơi những bước chân,
Hồn nhiên chạy nhảy, tung tăng giữa đời.
Đêm khuya vào giấc ngủ rồi,
Tiếng Mèo cào vách làm tôi bực mình.
( Trần Quốc Thường)
Bóng thầy

Nước lũ tràn vào lớp học,
Bóng thầy loang loáng chân bàn.
Ngói vỡ...
Rớt đánh bủm.
Bóng thầy tan.
ơ kìa! mây trắng một làn.
Bóng thầy rạng giữa muôn vàn hào quang.
( Trần Quốc Thường-đã đăng ở tạp chí TGTT số 83)
Gái Quê
Muốn ăn cơm nếp đỗ chà
Muốn xem gái đẹp mời ra Yên Hồ.
Gái Yên Hồ.
Nhẹ nhàng bước vào giấc mơ
Của bao trai trẻ ngày chờ đêm mong.
Chăm làm cho dáng lưng ong
Nết na thuỳ mị, mát lòng người ơi!
Hôm qua, anh mới sang chơi
Về nhà dục mẹ, tìm cơi đựng trầu.
Cho dù núi dựng, sông sâu.
Cũng đưa cho được miếng trầu qua sông.
Gió và Bão
Nhớ nhau ta cứ nhớ,
Như gió mát đêm nồng.
Sẽ trắng tay, rát mặt,
Khi gió thành bão giông.
Trần Quốc Thường @ 16:55 08/06/2010
Số lượt xem: 2523
- BÀN TAY CỦA CÔ (24/05/10)
- Thầy tôi (20/05/10)
- Biết Có Bao Giờ... (03/04/10)
- Cho Niên Học Cuối (13/01/10)
- Nhớ Cô Giáo Trường Làng Cũ (18/11/09)

Các ý kiến mới nhất